Skip to main content

KỶ NIỆM 138 NĂM NGÀY SINH CHỦ TỊCH TÔN ĐỨC THẮNG (20/8/1888 – 20/8/2026)

Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, có những con người càng đi qua năm tháng càng hiện lên rõ hơn giá trị của một nhân cách. Chủ tịch Tôn Đức Thắng là một trong những con người như thế. Nhắc đến Bác Tôn là nhắc đến một người cộng sản kiên trung, một nhà lãnh đạo mẫu mực, nhưng trên hết là một con người sống trọn nghĩa với nước, trọn tình với dân, thủy chung với đồng chí, đồng bào.

Câu nói của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng về Bác Tôn có sức khái quát đặc biệt sâu sắc: “Di sản quý nhất mà đồng chí Tôn Đức Thắng để lại cho nhân dân là chất người Tôn Đức Thắng”. Theo cố Thủ tướng: đó là sự kết tinh của “chất hào hiệp Nam Bộ, chất kiên cường và tài năng sáng tạo Việt Nam, chất tiên phong của giai cấp công nhân, chất cách mạng của người yêu nước, người cộng sản, chất nhân đạo của con người” - Một câu nói, nhưng mở ra cả chiều sâu của một cuộc đời.

“Chất người” Tôn Đức Thắng không nằm ở những lời nói lớn lao, mà được chứng minh bằng gần trọn một thế kỷ sống, chiến đấu và cống hiến. Từ người công nhân yêu nước đến người cộng sản kiên trung; từ những năm tháng lao động, đấu tranh đến những ngày bị giam cầm ở Côn Đảo; từ người cán bộ cách mạng đến Chủ tịch nước – ở bất cứ cương vị nào, Bác Tôn vẫn giữ nguyên sự thủy chung, khiêm nhường, giản dị và trong sáng. Đó là điều làm nên sự khác biệt của một nhân cách lớn: đi qua gian khổ mà không đổi lòng; bước vào vinh quang mà không đổi mình.Chính sự giản dị ấy lại làm nên tầm vóc của một con người.

Bác không tìm sự lớn lao cho riêng mình. Cả cuộc đời Bác hướng vào một mục tiêu lớn hơn: độc lập của dân tộc, hạnh phúc của Nhân dân, sự đoàn kết của toàn dân và thắng lợi của cách mạng. Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng đã chỉ ra tinh túy của “chất người” ấy là lòng thương nước, yêu dân; niềm tin sắt đá vào thắng lợi của cách mạng; tinh thần một lòng một dạ phục vụ Nhân dân; đức chí công vô tư, quên mình; sự khiêm tốn, giản dị, hồn nhiên, trong sáng.

Nhìn từ hôm nay, những phẩm chất ấy càng cho thấy giá trị bền vững. Một người có thể được trao trọng trách, nhưng để được Nhân dân tin yêu phải có nhân cách. Một người có thể đứng ở vị trí cao, nhưng để được kính trọng phải biết đặt mình trong lợi ích chung. Một cán bộ có thể nói những điều rất hay, nhưng điều thuyết phục nhất vẫn là cách sống, cách làm và kết quả phụng sự Nhân dân. Bác Tôn đã để lại một bài học như thế bằng chính cuộc đời mình.

Ở Bác, lòng yêu nước không tách rời tình thương con người; tinh thần cách mạng không tách rời sự nhân hậu; bản lĩnh không đối lập với khiêm nhường. Càng trải qua thử thách, nhân cách càng được tôi luyện; càng được giao trọng trách, sự giản dị càng trở thành một phẩm chất đáng quý.

Thời gian có thể làm lùi xa những sự kiện, nhưng không thể làm phai mờ những giá trị được tạo nên bằng cả một đời người. “Chất người Tôn Đức Thắng” vì thế không chỉ là di sản của quá khứ. Đó là một chuẩn mực về nhân cách, một bài học về cách sống và một lời nhắc nhở đối với mỗi cán bộ, đảng viên hôm nay sống trách nhiệm hơn, khiêm nhường hơn và hết lòng phụng sự Nhân dân.